Ngậm ngùi cái phận mong manh,
Lá thu nức nở long lanh giọt buồn.
Nắng vàng vài vạt tiêu sơ,
Soi chùm lá đỏ, tỉ tê tiếng sầu.
Giọt thu lợt đợt đêm dài,
Lạc loài tiếng gió tấp ngoài hiên sương.
Mưa bay trên tháp đèn vàng,
Lao xao lất phất sợi lòng mong manh.
“Vọng tâm” thu vắn đêm dài
Cái thân bệnh khổ chờ vô quan tài
Ước gì con tạo thương tình
Cho ta sống lại đôi ngày xuân xanh.
Phật rằng; - “ mau giác Tâm Kinh”
Hướng về nước Phật trầm luân tiêu trừ
Bạch Sư, con đã dốc lòng
Chữ vô, chữ hữu tìm hoài không ra.
Đoạn trường cho hết kiếp trai
Hoá thân; mai nữa vào nơi Ta Bà
Ước rằng; nếu có tái sinh
Tìm dòng mà thoát cái vòng vô minh.
Tiết Đông Chí Canh Dần
La vĩnh Thái