Hoa Poppy
Nắng chiều chia nửa lối đi
Bên sân cỏ mượt vui khi cảnh nhà
Mỗi chiều ông cháu vào ra
Chiếu đơn, ghế kép, tách trà ngồi nhau
Cảnh nhà sân trước vườn sau
Không như cây chuối, hàng cau quê mình
Cỏ hoa sau trước đều xinh
Ngồi nhau kể chuyện gia đình, nước non
Chiến tranh đến lúc không còn
Kẻ vì nợ nước, núi non tù đầy
Lân bang đây đó đều hay
Thế cờ đến lúc vào tay của người
Ngoài thì..., trong lắm chê cười
Sản tài, đất ruộng của người tóm thâu
Thù nhau tù ngục mặc dầu
Sản tài cướp sạch là câu không rồi
Thời gian trắng nợ phải thôi
Sống còn quê cũ lần hồi cũng qua
Đau lòng con vợ nơi nhà
Trắng tay tài sản sống mà đành cam
Than ôi! Nói đến việc làm
Công ngày ký lúa, lưng khom, vai ghì
Chín người ăn có chừng ni
Mười lăm năm thế còn chi là người!
Kể ra con cháu bật cười
Hai lon gạo chẵn, chín người sống sao?
Chính quyền lệnh đảng đã giao
Ăn mà để sống, sống nào để ăn!
Tháng nào công đủ được khen
Hăm sáu ngày đúng nhăn răng đói lòng
Sông có lúc đục, khi trong
Bỏ quê xa xứ để mong có ngày
Ngồi chung sân cỏ chiều nay
Chuyện xưa nhớ mãi, khó ngày mờ quên
Xứ người no ấm nó lên
Chủ trương ăn cướp xóa tên cho rồi
Thôi thì năm bẩy cũng thôi
Nợ chi trả nấy, đứng ngồi mới yên.
Đà Thanh & Nguyễn Tuyên
30/4/2014