Photo
Nguồn: Net

(Viết cho mối tình học trò thời chinh chiến,tưởng nhớ Tô Ngọc Phước cựu học sinh Hoàng Diệu niên khóa 1959-1966 đã vĩnh viễn nằm xuống tại thành phố Sóc Trăng)

 

Anh ở đâu hỡi người tình yêu dấu?

Đời mỏi chân chẳng biết tìm đâu

Cuộc tình đã mất từ lâu

Sao em vẫn muốn bạc đầu tìm nhau.

 

Anh ở đâu tìm hoài không thấy?

Mà sân trường cát bụi mờ bay

Gió lay như tiếng thở dài

Hàng cây năm cũ nhớ ai cũng già

 

Em ngồi đây gối đầu thơ ấu.

Thưở tan trường anh trước em sau

Trước sau ngại chẳng chờ nhau

Để nghe lòng hỏi…”tại sao không chờ?”

 

Em về đây dưới hàng phượng đỏ

Nơi mình thường nói chuyện vu vơ

Ngày em chưa biết mộng mơ

Nhưng anh đã biết làm thơ đợi chờ.

 

Tình học trò là tình áo trắng

Nên bắt đầu từ lúc trường tan

Theo em có giọt nắng vàng

Tình tang xuống phố, lang thang quán hàng

 

Nhưng anh đã bỏ trường một sáng!

Đời con trai non nước nặng mang

Lá rơi một chiếc chưa vàng

Tình theo chiếc lá bay sang cuối trời…

 

Ngày anh đi lớp buồn đóng cửa

Bạn cùng thầy lần lượt tiễn đưa

Em về khóc ướt chuyện xưa

Ngỡ như trời đất chuyển mùa đau thương

 

Ôi ! Hoa cưới giờ thành hoa trắng

Chưa theo chồng đã vội đưa tang

Khăn tang bước cạnh áo quan

Đưa nhau lần cuối hai hành lệ rơi!

 

Ngày hai buổi đi về trường cũ

Làm ông thầy dậy trẻ Văn Thư

Ngày qua, tháng lại, năm dư

Nghe đời chồng chất bạc như tóc sầu

 

Trường ở đây ! Anh đâu không thấy?

Chỉ xác hồng phượng đỏ bay bay

Về đâu anh hỡi chiều nay?

Có nghe ve khóc thương ngày thơ ngây.

 

(Songphuong kính tặng mommy cựu Giáo Sư Phạm Thị Tươi

Portland, OR tháng 5 năm 2014)