Trong tuyệt vọng, ta sống đời vô vọng

            Bến sông xưa trăng nước há vô tình

            Ta thả thuyền trôi giạt bến lưu linh

            Say nhân thế, giận mình ta uống rượu

            Đã bao năm những bão giông tề tựu

            Thổi bạt hồn ta, bằng hữu cũng xa rời

            Trong cuộc đời dù chẳng phải tay chơi

            Nhưng cũng mặc! Để đời trôi năm tháng

            Ta cũng đi, cũng trải mình trong hoạn nạn

            Trong cô đơn, trong thác loạn tâm hồn

            Và một ngày ta trốn chạy cô đơn

            Em ở đó tóc mai vờn trong gió

            Trong tay em, ta trở thành cây cỏ

            Chẳng lợi ích gì ...em chối bỏ tương lai!

            Thế cho nên ta lại bước lạc loài

            Thân cổ thụ đâu nài cùng sương tuyết

            Trong một chiều không lời ai tiễn biệt

            Em lạnh lùng đoạn tuyệt những ngày vui

            Em xa ta không một chút ngậm ngùi

            Dẫu tiếc nuối, ta vẫn cười gượng dậy

                  Sóng giạt thuyền trôi, mập mờ lau sậy

                  Bến cũ trường giang sông nước lạnh lùng

                  Chiều mênh mông, tiếng chim hót trên sông

                  Trắng đêm cô tịch tiếng lòng vỡ tan

                  Cảm ơn em người vợ thập toàn

                  Giúp ta ngẩng mặt thế gian với đời

                  Giờ đây nhớ lại quãng đời

                  Đói ăn khát uống một thời cùng em

                  Dẫu trong men rượu say mèm

                  Trong ta vẫn mãi là em vợ hiền.

                  Dẫu đời muôn vạn nàng tiên

                  Cũng không gãy được khúc duyên nghê thường

                  Thương em ta thấy đêm trường

                  Chẳng lo ấm lạnh, thiên đường là đây.      

 

                  06/06

                  Sơn Phong Phi Điểu