Tim Tím
Về, là Về thế thôi!
Chứ tìm đâu ra khung trời xưa cũ
Đâu còn bóng mát cây đa cổ thụ
Nơi nghỉ chân, ngày hai buổi đến trường
Về, thì về thế thôi!
Chứ tìm đâu ra khung trời mùa hạ
Một dòng sông Thu bên lở, bên bồi
Nay đã mất dấu mảnh vườn xưa
Bến bờ nào, những sớm, những trưa
Con thuyền nhỏ chòng chành
Nghe chim chào mào hót rao tìm bạn
Ừ, Thì về thế thôi!
Tìm đâu ra đêm mùa Thu trăng sáng
Tay trong tay đi xem hát đường xa
Tìm đâu ra cây mận sau nhà
Cây ô môi, cây bòn bon sai quả
Ngòn ngọt, chua chua như mùa nắng quê nhà
Về, thì về thế thôi!
Chứ mái nhà xưa đâu còn nơi ấy
Bốn mươi năm, kẻ lạ thì nhiều
Người quen ít thấy!
Họ hàng có khi chẳng nhận an hau
Bởi tóc trên đầu nay đã trắng phau
Thưở ra đi tuổi xuân phơi phới
Nay ta về còn ai tri kỷ, tri âm?
Chiếc thuyền con giờ cũng xuôi dòng
Bến bờ nào ghé lại thuyền ơi!
Tiểu tiểu li gia.
Lão đại hồi
Câu thơ xưa sao giống ta quá vậy
Bạn bè đâu sao tìm hoài chưa thấy
Cây đa, chợ Đình cũng đã mất từ lâu
Con đường xưa ta đi học hàng ngày
Có bóng tre căng dày che mát
Có tiếng chim kêu như tiếng nhạc
Có mùi thơm của hoa bưởi, hoa chanh
Nay điêu tàn, xơ xác, vắng tanh
Cả không gian và thời gian xưa đã khác
Quê hương ơi! Xin đừng gọi ta là khách!
Dẫu chiều nay ta lạc lõng giữa quê nhà!.
Hoài Hương (Một thời để nhớ)