Mái Nhà
Photo
Thị Nội

 

Anh tôi chết thật ngỡ-ngàng

Cháu tôi chết chẳng ai quàng được thây

Các em tôi bị tù đày

Cha như pho tượng suốt ngày lặng câm .

 

Mẹ lần mò gói quà thăm

Cho cậu rể quý bị nằm Tà Dôn

Em gái ngồi viết tờ đơn

Xin mua sữa bột cho con chào đời

Chị buồn lật đống gạch vôi

Mồ hôi nước mắt một đời còn chi !

 

Tôi mang tiếng thầy giáo lì

Trảng Bàng, Bà Quẹo đạp xì khói ra

Đậu, dầu đèo sau ba-ga

Trốn bò chế-độ hay ra chận đường

 

Cuối tuần kiếm chút xương-xương

Hơn lương dạy học ăn lường cháo khoai

 

Vợ tôi thức suốt đêm dài

Quấn từng điếu thuốc sáng mai giao hàng

Con tôi mặc chúng lang-thang

Trong sân ngoài ngõ xóm làng lăng-xăng

 

Gia đình tôi lớn nhỏ tối tăm

Mắt thâm quầng, cái mặt nhăn nhăn

Buổi cơm khoai trộn không vui miệng

Bởi khứa ngồi kia, gã chết bằm …