Mượt mà giọt nắng đuôi tranh,

Nhớ xưa thềm cũ nàng buông tóc thề,

   Tay ngà nét chữ thanh thanh,

Mực xanh pha loãng màu trời tháng ba.

 

   Tiếng chuông mõ sớm đong đưa,

Mùi hương thơm quyện câu kinh Di Đà,

   Thư tình nàng viết cho ai,

Cái tâm vọng động cái không mất rồi.

 

   Lao xao khóm trúc bờ rào,

Trăng về ánh nguyệt nhuộm vàng mái tranh,

    Sương tàn thấm lạnh hoa vàng,

Duyên nàng vẳng tiếng ưu tư canh dài.

 

   Nàng rằng nhi nữ chi tình,

Xin Ngài Duyên Giác khai câu kinh vàng,

   Mẹ em kinh sớm thiền khuya,

Kệ kinh theo mẹ ai trao duyên chàng!

 

   Diệt tình tình ngẩn ngơ sầu,

Gởi anh cái bóng hoàng bào Nam-Mô,

   Khói hương xám áo học trò,

Tiếng Ve gọi Phượng trốn trường rong chơi.

 

   Nàng mang áo xám theo chàng,

Duyên trần buộc chặt áo chàng áo em,

  Sợi hồng bởi sải Giác Duyên,

Chân chàng sải buộc chung vòng chân em.

 

Chuông ngân Phật mở cửa  ngày,

Long lanh tia nắng bình minh tựu về,

Ngoài trời gió cợt nàng mây,

Rưng rưng vạt nắng ôm choàng cỏ non.

 

Hương đưa đào lựu bên thềm,

Mùa xuân nàng mặc áo vàng hoa mai,

Mắt nàng quyện ánh Phật Quang,

Nghiêng nghiêng giọt nắng xuyên rèm nghe kinh.

 

   Hiên xưa giọt nắng đa tình,

Sớm chiều tóc đã ra màu khói hương,

   Trần duyên tình đã trọn nguyền,

Cái tâm yên tĩnh cái không lại về.

 

 Portland 8/22/2007.  Mồng 10 tháng 7 Đinh Hợi.

La Vĩnh Thái