Hoa Hướng Dương
Photo
Thị Nội

 

Xuân vừa dứt, xác hoa tàn vương vãi

Hè chớm về xanh mướt lá non tươi

Sớm ngày hạ lá tràn muôn hạt nắng

Đọng long lanh, sương tỉnh giấc mơ xuân.

 

Em vẫn hát, vẫn cười … màu môi lợt

Vành mắt em đã vướng dấu chân  chim

Chưa, nhưng mà rồi cũng sắp tàn phai

Ngày tháng cũ theo hoa tàn cho trong nắng.

 

Anh nuối tiếc mình gặp nhau không sớm

Biết bao điều anh định nói mà chưa thông

Ngày tháng đến chắc không còn nhiều lắm

Nhìn nắng hè mà anh thấy bâng khuâng.

 

Anh tám mươi, em không còn đối tám,

Chuyện yếu đương “vớ vẩn chớ nên bàn”

Thôi thì đành kết nghĩa tri âm

Em  vẫn nói, “thôi tùy duyên anh ạ”

 

Duyên với nghiệp, cuộc đời sao lẩn thẩn

Anh phá duyên, tuyệt nghiệp để yêu em

Anh ngất ngây khi lần đầu gặp mặt

Để rồi mơ suốt cả cuộc đời thừa.

 

Hạt nắng hôm nay sao quá mượt mà

Sương xuân mảng trên lá hè lấp lánh

Một lần thôi anh viết những lời yêu
Xin tha thứ nếu em buồn “anh vớ vẩn”

 

Thôi em nhé, xin tạ từ em nhé

Mùa đông nầy chắc anh phải ra đi

Trái tim em, chắc là không thổn thức

Có gì đâu, sinh tử, ấy thường tình.

 

19 tháng 5 2014, Đầu hè Giáp ngọ

La Vĩnh Thái