Gánh sầu anh đổ sông yêu,
Em gom lá đốt hong khô thơ sầu,
Bỏ đò, anh vội sang sông,
Cho con chim khiếu đầu cành líu lo.
Em buông chúm chím nụ hoa,
Hương thơm hơi thở trăng khuya sững sờ,
Giọt sương quên lối về trời,
Gió đêm se sẽ lén vào song thưa.
Bỏ quên hương bưởi, hương lài,
Em cài mái tóc hoa chanh mặn mà,
Nắng vàng se sắc chiều mưa,
Hoa Phù Dung rũ, ủ sầu đông miên!.
Bằng lăng tím tím hồng hồng,
Hoa môi em đã ra màu xác ve,
Cười buồn mát gió trầm hương,
Khuya về chim Quốc ngẩn ngơ một mình.
Hoa Phù dung, gần gống dâm bụt, nhưng cánh hoa lớn hơn.
Lá, kiểu lá dâu tằm nhưng lớn hơn nhiều lần.
Hoa nở vào tiết Đông Chí, gió nhiều mưa gội nắng sắc se.
Hoa có màu hồng sáng, phơn phớt trắng, theo ngày lên
ngã sang đỏ tươi, đỏ thắm, đỏ sậm. Đến hoàng hôn thì ủ rủ lụi tàn!
Người xưa gọi đèn hút thuốc phiện là Phù Dung Đăng, thuốc phiện là Phù Dung Tiên Nữ để so sánh thoáng giây hưng phấn tuyệt diệu, quyến rũ như cái rực rỡ mỹ miều của Hoa Phù Dung, và rồi cũng tàn lụi nhanh chóng như đoá Phù Dung!. Hoa Phù Dung rất đẹp! nhưng buồn thay số kiếp “sớm nở tối tàn”, hoá ra là giống Hoa Sầu.
Tiết Đông Chí, 4 Tháng Cháp Mậu Tý, 31/12/08.
La Vĩnh Thái