Hoa Poppy Vàng
Những cánh hoa vàng năm xưa ấy
Nhắc nhở gì em chuyện chúng mình
Cái thưở ta còn xanh mái tóc
Chuyện đời chỉ nghĩ đến chung đôi
Anh vẫn gọi em là không khí
Chẳng thể chia ly,chẳng thể rời
Thưở ấy ta còn vô tư quá
Chẳng hề nghĩ đến chuyện chia xa
Ta đi trong gió trong hoa lá
Mơ những trời xanh với nắng hồng
Chỉ nghĩ tình ta là cõi mộng
Và em mãi mãi một dòng sông
Dòng sông nước lớn làm sao cạn
Như núi xanh kia chẳng thể mòn
Như hoa bất tử trời Đà Lạt
Có bao giờ hoa nhạt mầu phai
Bây giờ nghĩ lại ngu ngơ quá
Người xưa đã nói chẳng hề ngoa
Có hoa nào mà không tàn úa
Có tình nào mà chẳng nhạt phai
Hồng Thủy
( Bài thơ này đã được hai nhạc sị Nguyễn Ánh 9 và Từ Công Phụng Phổ nhạc)