Hn  Su Chiêu Nim

 

Nắng hoàng hôn vương nỗi buồn lữ thứ

Bước gập ghềnh qua mấy dặm thời gian

Nỗi cô đơn ẩn sầu trong đáy mắt

Dấu vết xưa chìm khuất cõi điêu tàn.

 

Bờ tóc cũ giờ đang phai úa nắng

Đâu còn gì giấc mộng đã hoang vu

Đôi mắt nhỏ khép khung trời viễn tượng

Bóng ngày xanh đã biền biệt xa mù.

 

Thuyền ai đó trên sông đời xa mãi

Ta một mình đang ứa lệ nhìn theo

Từng cánh hoa gợi nỗi tình  quá khứ

Hoa vội tàn trên bờ đá cheo leo.

 

Chiều lặng lẻ nghe hồn sầu chiêu niệm

Cớ sao đời lại đá nát vàng phai

Xuân vội tàn để hoa lòng hận tủi

Mây trời buồn như khăn trắng sầu ai!

 

Gót phiêu lãng giữa trời chiều xế bóng

Về nơi đâu?- chẳng biết về nơi đâu!

Ta muốn níu thời gian chầm chậm lại

Để chút gì: dư ảnh đến ngàn sau!

 

Giờ nơi nầy chỉ trời cao gió lộng

Mảnh trăng treo đầu núi ánh nhạt màu

Chừng như đợi cuộc đời dâu hóa biển!

Một kiếp người rồi chắc cũng qua mau!

 

Hàn Thiên Lương