Trông chờ
Chiều xưa tựa cửa trông vời Mẹ,
Thờ thẫn bây giờ Mẹ ở đâu?,
Mẹ ơi con nhớ mùi hương tóc,
Nắng tắt sao mà Mẹ vẫn xa!
Tóc Mẹ ngày xưa sáng mượt mà,
Bên giàn hoa giấy Mẹ ngồi hong,
Gió mang hương bưởi vờn đâu đấy,
Mẹ bảo con tìm sợi tóc sâu.
Mẹ dắt con đi đến “trường đời”,
Ân cần mẹ dặn –“bước đường xa,
“Lợi danh – biển lận; - mờ danh tiết,
Giữ vẹn cương thường; - rạng đức trung”.
Rồi những năm sau tóc điểm sương,
Con thường chinh chiến lạc miền xa,
Nhiều năm bóng Mẹ theo nhịp bước,
- Tóc Mẹ nay đà… chắc trắng thêm!.
Thư Mẹ thường hay, nén nhớ thương,
Theo chân con mẹ, đến đồn xa,
-“Mẹ cầu Tam bảo thường gia hộ,
Chinh chiến thân con đặng trọn lành”.
Núi vẫn còn đây sông còn đây,
Con về với Mẹ, Mẹ còn đâu!
Mẹ ơi đất lạnh buồn thăm thẳm,
Tay với đâu rồi tóc Mẹ xưa!.
Sương xuống nhiều thêm, nhạt ánh trăng,
Thâm sơn gió núi suối reo xa,
Từ chiều hôm ấy, trông vời Mẹ,
Lệ rót bao nhiêu chén đắng sầu.
Portland, Or., Ngày 10 tháng 5 năm 2004.
La Vĩnh Thái