Tích xưa tiên giáng nơi nầy,

        Chừ ta ru mộng bên bờ thùy dương.

 

 Biển thương mây ngàn năm còn lộng bóng,

Hải Vân buồn lặng ngắm bến sông xa…

Mãi ngóng đợi Tiến Sa hình bóng cũ,

Thời gian trôi tình nhớ đậm thêm màu…

 

Chiều Tiên Sa ráng vàng soi óng ả,

Đêm Sơn Trà huyền hoặc ánh sao giăng,

Bầu trời Nam như gấm  dệt, hoa thêu,

Ta ru mộng vào đêm Tiên giáng thế...

 

Nàng đã đến; - đêm xưa trăng lộng bóng,

Để mong chờ khắc khoải cánh sao hôm…

Niềm tương tư triền miên theo sóng vỗ,

Theo lũ còng mài miệt lấp biển đông,

 

Nàng đã đến; - từ mùa xuân nguyên thủy,

Nét đơn sơ ngơ ngẩn cả muôn loài,

Làn tóc lay... hương xưa còn phảng phất,

Gót nghê thường mê mệt cả trần gian…

 

Nàng đã đến từ ngàn sao lấp lánh!

Lượn ba đào dìu dặt bước chân đi,

Mùi hương Tiên thoang thoảng bến sông Hàn,

Nét lộng lẫy tinh anh tràn Đảo mộng.

 

Những đường cong trời dành tặng riêng nàng,

Màu mắt biếc mênh mông chiều biển lặng,

Mái tóc bay, mây Sơn Trà vương vấn,

Dáng yêu kiều mộng mỵ dưới trăng sao.

 

Ôi ngất ngây đêm nay trời thoáng gió,

Mùi hương xưa ươm mộng… bến sông nầy...

 

Làm sao quên? – Hãy thôi đừng nhớ nữa,

Ốc đảo nầy xin giữ chút hương xưa,

Xưa Tiên Sa nay bãi lạnh hoang sơ,

Hải Vân đó ngàn năm còn dõi bóng.

 

­­­­­­­­­­­­­­­­

    Quê hương chúng ta có bãi Tiên Sa ở cuối Sông Hàn, dưới chân bán đảo Sơn Trà, gần đỉnh Hải Vân. Từ chân đèo, biển rập rình như muốn tung mình lên với núi xanh mây biếc... Ôi! Hải với Vân có chăng đây là bóng mây trong nước... Trời cao thăm thẳm, núi cao vời vợi, biển xanh biên biếc, bao la thơ mộng quá.  Gần bến Tiên Sa là phố thị Đà Nẵng sầm uất. Phải chăng vì cái náo nhiệt đô hội ấy mà Tiên chưa muốn về để bến xưa mỏi mòn chờ đợi!.

Đà Nẵng Trung thu năm Ất Sửu (2005), 

La Vĩnh Thái