Giãi trăng khuya mượt mà giăng loáng thoáng,
Thảm rừng xa tuyết - mới, trải lưa thưa,
Đêm huyền - hoặc đất trời chung nhịp thở,
Gió mơ hồ quyến rũ bước chân thơ…
Lăn theo vệt tuyết non tơ mới,
Ngẫm vô thường trần thế thiệt vui,
Ta mừng gặp được hồng trần,
Soi gương dục lạc, càng yêu miệt mài.
Bềnh bồng lẫn - lộn bao nhiêu kiếp,
Ướp nhớ thương, hoài bóng giai nhân,
Dưới trăng gối tuyết tự tình,
Tuyết tan ta cũng tan tành đam mê.
Giai nhân từ hóa thân vô tướng,
Cõi hồng trần còn lại một thân ta,
Bây giờ ta lại gặp ta,
Cái thân ảo ảnh bềnh bồng trôi, lăn.
Ta mãi theo trăng vuốt khỏi trần
Gặp trời đâu suất cõi thiên tiên
Nghê thường sực nức mùi son phấn
“Bá Ngọ” nơi nào chốn sắc không?.
Jan 18, 07. Tiết Đại Hàn Bính Tuất
La Vĩnh Thái