(Theo vận Khuê phụ thán)


Bao năm cách trở vợ cùng con
Vầng nguyệt thoi đưa khuyết lại tròn
Trót phận làm trai lâm cảnh nước
Tang bồng nợ trả dẫu nhiều non
Bấy lâu những tưởng tình êm ấm
ĐÂu ngỡ nay đành cảnh véo von
Giấc mộng Nam-Kha đành lỡ dở
Tiếng chim Đỗ -Vũ ruột đau mòn
                     

Đau mòn xa tợ chốn trời Âu
Chẳng biết rồi đây sẽ đến dâu
Sự nghiệp từ xưa tay trắng sạch
Lo con khôn lớn nghĩ thêm sầu
Chung tay góp sức lo đàn trẻ"
Riêng để cho em chịu  dãi dầu
Trông thấy những điều thêm ngán nỗi
Đêm nằm trằn trọc suốt canh thâu
                    

Thâu canh ruột xót nhớ con ngồi.
Trong trại hè sang nóng sục sôi

Lao động  ngày mai lo đủ mức
Nước sông  công (cômg )  trại thế cho rồi
Tay bồng,tay dắt  con thơ dại
Ai đỡ đần cho những khúc nôi
Nợ nước tình nhà vai nặng gánh
Vào tù trăm khổ nghĩ thương ôi!
                   
Thương ôi cùng uống nước Sông Tương
Chẳng được nhìn nhau quá thảm thương
Trách kẻ bạc tình vong xứ lạ
Thương người nặng nghĩa với Quê-Hương
Ở đây lao động ngày hai buổi
Chẳng luận bàn chi việc bốn phương
Ngày tháng mong sao cây lặng gió
Mẹ con chồng vợ chữ bình thường
                       
Bình thường nghĩ đến nặng trĩu  vai
Cam cảnh gia-đình biết nói ai
Lặn-lội thân cò thương xót ruột
Càng thêm tiếng nặng lọt vào tai
Những mơ vườn  hạnh ta cùng một
 Đâu ngỡ bồ hòn ngậm cả hai
Với nghĩa cương thường luôn gắn bó
Ơn trời nợ trắng biết bao dai
                      
Bao dai tay ngắn chẳng lo cùng
Hôn Bướm mong sao được ở chung
Cay đắng mặc dầu gìn tứ Đức
Gian nan chưa hẳn lợt tam tùng
Một cơn thủy họa thôi đành chớ
Nước ngập bàn cao chẳng lạ lùng
Trong lúc Mẹ già con nhỏ dại
Nghe chi đồn đoán việc lung tung
                    
Lung tung tiếng động ở ngoài thành
Thao thức đêm trường kẻng điểm canh
Gió thổi cây rừng xào xạc lá
Sương rơi cửa trại ướt hàng mành
Tình nầy cảnh ấy buồn nghe tận
Chấp nhận thương đau việc đã đành
 Phụ Mẫu tứ thân cam cảnh bấy

Gói gởi nơi đây một tấm  lòng

Xứ lạ ngày xuân bao cảnh đẹp
Cũng không khuây hết nỗi hoài mong
Trầu vàng nhặt lá trao tay Mẹ
Ngày ấy,chao ôi biết khó tìm
Giấc ngủ Mẹ rờ chân đến mặt
Tình thương con Mẹ mấy ngàn kim
                      
Năm nay tết đến không về được
Gói gởi nơi đây một tấm lòng
Âu Ả dặm nghìn vì lẽ sống
Thế thời đưa đẩy phải đành thôi
Đắp vun vườn hạnh thêm hoa trái
Cho mỡn  màu xanh nẩy đọt chồi
Lá rụng ngày mai hương vẫn đọng
Chân tình cặn kẻ chính lòng tôi
                      
Năm nay tết đến không về được
Gói gởi nơi đây một tấm lòng
Dù chẳng vui chung ngày hội tết
Cầu mong cho được có bao ngày
Tân niên xuân nhựt vui đoàn tụ
Hương khói ông bà đối thảo ngay
Cốc rượu anh em mừng vận mới
Sum vầy con cháu nắm bàn tay

                    Đà-Thanh  (20/10/2014)