Mẹ ngồi mẹ hát ru con
Đong đưa chiếc võng mỏi mòn ngàn năm
Giống nòi Âu Cơ Lạc Long
Trăm con một bọc dựng dòng sử xanh
Lời ru lên núi nhìn trăng
Thấy con theo dấu tiền nhân mẹ mừng
Trăng soi gian khổ nhọc nhằn
Lời thề tranh đấu vì dân diệt thù.
Lời ru xuống biển ra sông
Nghe con nước chảy chạnh lòng xót xa
Cửu Long với gọi Hồng Hà
Thái Bình còn bóng thuyền ra thuyền về
Lời ru trải khắp miền quê
Thấy cằn cỗi đất thấy đê cạn dòng
Sức người mồ hôi chảy ròng
Vẫn không bón nỗi cánh đồng xanh tươi
Lời ru cúi xuống thấy người
Thấy hơn thua, thấy hại đời lẫn nhau
Khẩu hiệu vàng đỏ treo cao
Tưởng chừng con cháu sang giàu ấm no.
Lời ru qua cửa hát hò
Thấy công lý dựng toàn lò sát sanh
Nhục hình tra tấn lương dân
Con ơi máu chảy mấy ngần đớn đau
Mẹ ngồi mẹ hát nghêu ngao
Nghìn thu quặng ruột mẹ gào gọi con…
Vũ Văn Phương