Trời Tây Bắc mây sầu giăng tứ phía 
Ta bơ vơ đang lỡ bước đường trần .......
Gót đã mõi dặm về... xa cố lý 
Thương quê nhà không có một mùa xuân! 

Ðời viễn du... hồn lưu bên xứ mẹ 
Có đêm nào ngủ suốt hết năm canh 
Bóng quê hương chập chờn đời cô lẻ 
Nhớ mẹ hiền nhớ cả những ngày xanh. 

Như tiếng võng đưa đêm trường vắng lạnh 
Tiếng cầu tre kẻo kẹt bắc qua kinh 
Tiếng chim kêu tiếng gàu ai tát nước 
Là quê hương tâm sự buổi thanh bình! 

Thương làm sao tà áo bay theo gió 
Nón bài thơ che nắng giữa trưa hè 
Bước ai qua trên đường thu ngập lá 
Bức tranh đời lưu dấu dưới trời quê! 

Bóng cố hương giờ đây chìm cõi mộng 
Kẻ chờ trông năm tháng cũng hao gầy 
Người ra đi mõi mòn sầu xa xứ 
Sao cõi đời phiêu bạt tựa mây bay? 

Hàn Thiên Lương