Câu kinh Mẹ tụng chưa tròn ý
Nước mắt đã tràn ra tận môi
Dân tộc khổ đau, thầy ngục tối
Cháu con lưu lạc bốn phương trời .
Mẹ tụng từng ngày,
Mẹ tụng từng đêm
Mấy mươi năm tiếng khóc nhũn mềm
Mẹ nhớ, Mẹ mong, Mẹ thương, Mẹ đợi
Ước mơ,…Mẹ chờ ngọn sóng toàn dân .
Việt-Nam bây giờ, đói rách tối tăm
cờ đỏ sao vàng búa liềm cai trị
bọn ác đảng vốn là lũ quỷ
cưỡng bức giết người, bán đất cầu vinh
Chúng chẳng nghĩ đến nòi giống Tổ tiên
Tiền nhân bao đời yêu từng tấc đất
Chống ngoại xâm, gầy dựng nước non nhà .
Mẹ lạy Phật A DI ĐÀ
Mẹ lạy Phật THÍCH CA
Hạt bụi mưa sa
giữa đời hoang phế
Mẹ khóc non xanh
Mẹ sầu mây trắng
biển sóng thét gào
thân phận kiếp dân Nam .
Cả đời,
Mẹ cực khổ gian nan
Ngày đêm tụng kinh niệm Phật
Cầu Quan Thế Âm cứu độ dân lành …
… một ngày,
lời kinh lạc giọng
hơi Mẹ tàn ngắt đoạn chơi vơi .
Mẹ cố tịnh tâm theo dòng sám hối,
Mẹ niệm không rời tình nghĩa âu lo .
Mẹ đưa tay,
như đón chào dân tộc
Mẹ gọi “Đồng bào ơi ! thống khổ quá đi thôi”
Tự do còn đâu ?
Dân chủ còn đâu ?
Mẹ nhớ thực nhiều
Mẹ nhớ thực sâu
Từ ký ức thịt da dòng máu Việt
Năm ngàn năm oanh liệt giống Rồng-Tiên .
Mẹ tụng từng ngày,
Mẹ tụng từng đêm
lưng tròng ngấn lệ
Mẹ gọi nước, gọi non, gọi con, gọi cháu
gọi cả muôn loài, thương cả chúng sanh …
Rồi Mẹ lặng thinh không lời,
cô đơn căn nhà tối
nước mắt từng giọt nối đuôi …
Mẹ tụng dứt một thời,
xâu chuổi rơi từng hạt
Từ bao giờ,…Mẹ đã vãng sanh .
Vũ Văn Phương