Nắng Thu
"Bây giờ tháng mấy rồi hỡi em "
(nhạc lời Từ Công Phụng)
Tôi đi, tìm mùa thu năm nào...
Vườn em xưa, có hoa tràn ngập lối
* Sáng mùa thu mưa ướt giọt mi buồn
* Chiều nắng vàng lấp lánh, mắt sao rưng
Tôi thơ thẩn lần đi theo lối mộng
Lá hoa vườn cợt diễu đứa ngu ngơ
Đứng ngoài song tôi ước nắm tay nàng
Hôn lên má...và con tim rầu rĩ...
Tôi theo nàng, bờ vai buông tóc xõa,
Vạt áo dài, trinh trắng tuổi tròn trăng.
Bướm chiều thu, nô đùa trên cỏ vắng
Hương tóc nàng, phảng phất lá hoa thơm.
Tôi đứng đợi, trống trường tan lớp học,
Bước theo nàng, chưa dám ngỏ lời yêu...
Rồi một hôm, nàng chậm bước đợi chờ tôi
Tôi như rụng... trái tim yêu bối rối...
Nàng ôm cặp, đôi tay ve tà áo
Mắt nhìn nghiêng, ngời sáng ánh sao hôm
Đôi môi xinh, e thẹn nụ cười duyên
Trời mơ mộng nắng chiều thu rực rỡ...
Xin cho anh, đồng tiền trênm má đó
Anh đem về ấp ủ suốt đời anh.
Thế rồi thôi tuổi học trò qua mất!
Thương nhớ hoài, những buổi đứng chờ em
Nắng vườn thu có đôi lần gặp lại
Bóng người xưa, hoàng hạc chẳng trở về.
Tôi làm sao đi vào mùa thu ấy?
Đón đường em, để gắn chiếc môi hôn
Bờ vai em, tôi ôm choàng tha thiết
Mái tóc dài, hương phủ má môi tôi
Và bờ môi, chắc là mềm biết mấy
Tôi một đời, thương nhớ chỉ em thôi.
La Vĩnh Thái Tháng 9 năm 2011.
(* * hai câu này ý tôi muốn nói một cô bé chợt vui, chợt buồn)