Nhà nàng ở xinh xinh bờ dậu trúc,
Yêu thanh cao như khóm trúc ven hồ.
Ôi nhớ lắm nàng Trúc xinh kiêu hãnh,
Dáng cao cao, đôi má lúm đồng tiền,
Màu mắt trong và quai nón nàng cài,
Cơn gió lộng, trôi lay làn tóc mộng…
...và những chiều khi đom đóm lập lòe
Đầu ngõ trúc tôi, nàng hay hò hẹn...
Mùi hoa bưởi tóc nàng vừa mới gội,
Môi nàng thơm hương mật vãi đầu mùa,
Đôi bàn tay e ấp... vòng tay lơi,
Tình là mộng là mơ… đêm trăng mới...
Rồi điêu linh tôi phải rời quê cũ,
Nay trở về mỗi bước mỗi bâng khuâng,
Đường vào thôn cây cỏ khác xưa nhiều,
Thôn xóm cũ còn đâu người năm cũ,
Bước ngập ngừng tôi dừng bên dậu trúc,
Lòng bàng hoàng nhìn ngõ trúc tiêu sơ,
Trúc xưa xanh nay ngã màu cằn cổi,
Đom đóm lập lòe, có nhớ Trúc xưa chăng?
Trăng năm xưa tình đầu đời chớm mộng,
Cùng sao trời tôi dệt biết bao mơ,
Tôi đã uống từng lời, từng hơi thở,
Hớp vội vàng sợ loãng chút hương yêu.
Nay đường vào thôn ngõ trúc vẫn còn đây,
Nhưng Trúc trước về đâu ai biết?
Trà My, mùa xuân năm 2001
La Vĩnh Thái