(Viết về người em dâu của vợ tôi)Mảnh đất quê nhà, thấm máu anh,Thịt rơi xương nát chiến y tàn,Nhặt về em dấu trong lòng đất,Đắp mộ cho vừa trái tim yêu.Nhịp súng hồi kèn buồn truy điệu,Đưa tiễn đời trai tuổi học trò.Hồn anh nương bóng cờ bay,Nỗi buồn lận đận một mình em đeo.Thượng tuần trăng nhạt hoang sơ,Loang ngoài hiên vắng, bóng anh chập chờn.Con trai tròn tuổi mất cha,Phần em đang độ thai kỳ tháng hai.Nhớ xưa lần lửa cưới xin,Mẹ thương hai đứa tuổi còn măng tơ.Yêu anh, thôi cứ yêu anh,Dẫu rằng sớm, muộn cũng là chồng em.Bây giờ mẹ lại thương nhiều,Anh không hấp tấp cháu đâu mẹ bồng,Nhà anh truyền kiếp độc đinh,Lấy ai nối dõi nghiệp nhà mai sau.Mỗi mùa phượng vỹ đơm bông,Nhớ thương se sắt thuở anh học trò.Bạn bè trường cũ đến thăm,Gượng buồn, gắng dập nỗi sầu cô đơn.Những đêm Cổ Tháp trăng mờ,Nhớ hồi anh giả Ma Hời dọa em…Lòng chùng theo tiếng ru con,Trăng buồn lèn nỗi nhớ vào thê lương.Sớm chiều, cơm bữa mỗi ngày,Cà phê pha đậm để phần chờ anh.Bàn thờ thuốc lá quyện hương,Tưởng, hồi hai đứa ái ân cận kề.Portland Feb, 2007La Vĩnh Thái |