Nửa chừng bỗng dứt đường tơ

Nỗi đau năm trước bây giờ còn đây

Nhìn cao hơn nữa đám mây

Ủi an mong có những ngày trần gian

Con mời lửa cháy buồn tan

Gíup con chuyện ấy đá vàng -- quên đi

 

Nửa chừng bỗng dứt đường tơ

Nỗi đau năm trước bây giờ -- còn nguyên

Gío bay sông núi trăm miền

Xin thương -- cuốn hết muộn phiền xa bay.

 

Nguyễn Phú