(Suối Thanh đã ngộ Giác Trần,

 

Mừng Thầy xin kính mấy dòng giao duyên)

     Kể từ phố núi đèo xa,

Nhớ thương theo hết mây bay lên ngàn

     Mưa rừng suối chảy loanh quanh,

Từ trong cốc thẵm đổ ra biển ngàn,

     Sông qua rừng cổ, lũng xa,

Nghe đêm cổ tích từ dòng đào nguyên,

     Rằng xưa, từ thưở lâu xưa...

Biết chi mà nói sông xưa lối nào,

     Tìm trong huyền hoặc hư vô,

Nghe trên tổ quạ, cú rừng kêu khuya,

     Cỏ rừng ven thác ướp hương,

Chảy quanh, trôi quẩn trong rừng vô ưu,

     Nhiễm trần từ giác Vô Trần,

Ưu đàm cành cội, vươn theo đạo vàng,

     Phải duyên sông cứ trôi xuôi,

Ngộ con dốc thẵm, gặp dòng hợp lưu,

     Vô tâm ôm ánh trăng vàng,

Cá đàn vô úy giỡn mồi, đùa trăng,

     Lặng trông đồng cỏ mơ màng,

Xa xa đồng lúa ngát vàng an nhiên,

     Phù sa sông lắng bãi bồi,

Biển trần sắc tướng, sông Hằng độ thanh.

 

     Sông trần vô tính Giác Trần,

 

                                       La Vĩnh Thái