Tết lại về,
thêm ta một tuổi
thêm một năm xa xứ
nhớ quê nhà
Chiều 30
chút nắng tà trên lá
Loay hoay chào
ngọn gió đông qua …
Ai hiểu được
kẻ lữ hành xa lạ
Cuối nẻo đời
gánh nợ đường xa
Nụ cười vui
chưa hở môi hả dạ
Đám mây sầu
đã vội vã che ngang.
Đời mấy khúc
nhánh sông tình quá vãng
vắt lên đầu ôm trọn kiếp lang thang…
Vũ Văn Phương