(Tặng một người vừa qua Mỹ)


 Hoa màu trắng ai cài giăng khắp lối
Giữa đông về thêm gợi cõi lòng ta
Trải thời gian,từ đó đến đây mà
Những năm tháng ngậm ngùi thương nhớ Mẹ
       Ơn sanh dưỡng nghĩ càng đau lòng trẻ
       Có thân nầy Cha Mẹ biết bao công
       Những ngày qua sương nắng cảnh ruộng đồng
       Đâu có quản sớm chiều thân lặn lội
Đời Mẹ lắm,khó khăn qua nhiều nỗi
Thời đạn bom lăn lõi xóm làng xưa
Con nuôi con, thương nhớ mấy cho vừa
Câu dưỡng tử phương tri ân phụ mẫu
      Mẹ tựa cửa sớm chiều tin cũng thấu
      Con ra đi chồng vợ rộn ràng vui
      Cuộc trăm năm đẹp tợ đóa hoa tươi
      Vì xa Mẹ nên chút buồn  lẫn lộn
Dầu sớm muộn bước đời con cũng ổn
Đối quê mình chắc chắn có phần hơn
Chiều hôm nay mưa tuyết ngọn gió vờn
Lòng thương nhớ Mẹ già cơn bóng xế
      Đường ngàn dặm ra vào chưa có dễ
      Nín hơi mà con ngậm nhớ nuốt thương
      Mấy vần thơ con cạn kể tận tường
      Cháu một tuổi gái hiền vui có ngoại
      Cầu chúc mẹ tháng ngày luôn mạnh giỏi
      Anh  chị em cùng các cháu thân thương
      Con bây giờ đang nhấm trái ly hương
      Biết mùi vị chặng đường xa Nước,Mẹ
      Đời phải thế đừng buồn chi Mẹ nhé
      Một bông hồng cài áo mẹ làm vui
      Hẹn ngày mai chia  xẻ những ngọt Bùi

      Nhởn nhơ dưới sóng sắc  se sua
      Đang trông canh vật người bên cửa
      Mái tóc đưa hương ngọn gió lùa./-

 

                                  Đà Thanh