Skip to main content
Gió Xuân
Em thầm trách tại sao trời trở lạnh
Để anh đi tìm áo ấm trao em
Mười ngón tay sao đụng nhẹ thật êm
Mà biến cả đời em thành bão tố
Tâm hồn em thẫn thờ bao thương nhớ
Ai nào thấu được tình ta đã trao nhau
Như sóng xô ào ạt đến thật mau
Em chết đuối trong biển tình say đắm
Hồn ngất ngây trong nhịp tim thao thức
Của chúng mình những lúc ở bên nhau
Đâu có ngờ phải đợi đến kiếp sau
Mình mới được là của nhau mãi mãi
Nếu biết nhau từ những ngày thơ dại
Thì bây giờ đời đâu mãi chia xa
Và mắt em đâu phải lệ hoen mi
Đâu phải bây giờ mình mãi mãi chia ly
Hồng Thủy