Gần ngũ thập niên chẳng gặp nhau,
Lòng sao cứ ngỡ mới hôm nào,
Bao năm mặt cách, lòng không cách,
Mong ước có ngày thỏa ước ao.
Hơn bốn mươi năm trước loạn ly,
Đáp lời sông núi, chàng ra đi,
Chập chờn vó ngựa đời quân ngũ,
Thấp thoáng bên rèm lệ thấm mi.
Gần nửa trăm năm cả cuộc đời,
Tưởng tình đã cạn vẫn chưa vơi,
Phen này chuyển hướng qua thăm bạn,
Gặp đủ cả làng mới hả hơi.
Từ Đức Tài
(Portland, OR tháng 5 năm 2012)